Florentino Perez, kẻ giảo hoạt vung tay quá trán    


23-02-2012 09:56:22

Nếu như ông trùm Uli Hoeness của Bayern Munich được coi là gã đồ tể đáng khiếp sợ nhưng lại hết lòng vì lợi ích của CLB thì Florentino Perez - chủ tịch của Real Madrid - lại hoàn toàn đối lập.


Hollywood làm phim về Barca và Pep
Barca theo đuổi " sát thủ" tương lai của tuyển TBN
Ronaldo: Mourinho là huấn luyện viên xuất sắc nhất


Florentino Perez, kẻ giảo hoạt vung tay quá trán

Florentino Perez

Là một tay quyền biến, đầy mưu mô, xảo quyệt nhưng lại ưa chuộng vẻ hào nhoáng, Perez đã đặt lợi ích của CLB dưới ý muốn cá nhân của mình. Là cha đẻ của học thuyết Galaticos, Perez quả thật đã "bán cả Real" để mua về những ngôi sao đắt giá nhằm phục vụ cho lớp vỏ đẹp đẽ. Vậy Perez là một con cáo già hay một con công ngờ nghệch trong thế giới những ông trùm sân cỏ?

Ứng viên quỷ quyệt

Có ít người biết rằng Florentino Perez, một huyền thoại "vung tay quá trán" của bóng đá châu Âu, vị chủ tịch duy nhất từng tạo ra 3 kỷ lục thế giới về giá chuyển nhượng, lại đắc cử nhờ… chỉ trích đối phương không biết quản lý tài chính. Năm 2000, vị chủ tịch giàu có của tập đoàn xây dựng ACS này ra tranh cử chức chủ tịch Real Madrid.

Đương kim chủ tịch Lorenzo Sanz khi đó vô cùng tự tin bởi trong vòng 3 năm trước đó, Real đã đoạt tới 2 chức vô địch Champions League (1998 và 2000). Nhưng sự chủ quan của Sanz đã phải trả giá đắt. Trong chiến dịch tranh cử của mình, Perez chỉ trích nặng nề tình hình tài chính bết bát của Real Madrid, quy kết đó là kết quả của một BLĐ yếu kém. Kèm theo một quân bài chiến lược: Luis Figo. Perez đã làm việc với người đại diện của Figo để "gài" tiền vệ Barcelona, buộc anh này phải ký hợp đồng với Real nếu ông này đắc cử.


Thời điểm đó, Figo là viên ngọc quý của Barca, kình địch của Real. Chủ tịch Joan Gaspart của đội bóng xứ Catalan đã hứa với CĐV rằng ông sẽ giữ được Figo trong chiến dịch tranh cử của mình. Nhưng Gaspart đã bị Perez chơi một vố đau, và có tin cho rằng chính Figo cũng vậy. Người đại diện của tiền vệ hào hoa này đã ký một hợp đồng với Perez, trong đó quy định rằng nếu Figo không gia nhập Real Madrid, anh sẽ phải bồi thường 5 tỷ peso (tương đương gần 30 triệu euro ngày nay). Không thể làm gì khác, Figo đành biến thành kẻ phản bội vĩ đại của Barca.

Tất nhiên, ngoài lý do từ chính Figo, không ai kể cả chủ tịch Gaspart dám nghĩ rằng Perez có thể đặt lên bàn đúng bằng số tiền giải phóng hợp đồng của cầu thủ này. Hơn 58 triệu euro, cả một gia tài, và một kỷ lục thế giới mới được tạo ra.

Perez đã đánh bại Sanz một cách ngoạn mục. Một kẻ vô danh của làng túc cầu hạ bệ vị chủ tịch đã đem về 2 chức vô địch Champions League. Nhưng ít CĐV dám nghĩ rằng chính ngày mà Perez lật đổ kẻ ông ta quy kết là đã làm Real Madrid khó khăn tài chính, chủ tịch mới của họ lại đẩy đội bóng vào cả một thập kỷ nợ nần.


"Real Madrid không bao giờ biết ám ảnh về kết quả kinh doanh" - trong suốt hơn một thập kỷ qua, Real Madrid chưa bao giờ sạch nợ. Hiện nợ của họ chiếm 11% tổng giá trị tài sản.

Nhát dao sau lưng Calderon
Năm 2006, Perez phải từ chức. Theo một cách gần giống với nạn nhân Lorenzo Sanz của ông trước đây: bị tố cáo khiến Real Madrid trở thành con nợ dù đã mang về rất nhiều thành công. Sau rất nhiều "siêu hợp đồng" với những Figo, Zidane, Owen và Beckham, Perez phải bán sân tập của Real cho chính quyền thành phố Madrid để trả nợ, rồi vẫn sống sượng tuyên bố đã thành công trong việc xóa nợ cho CLB. Tuyên bố này ngay sau đó bị Ramon Calderon, một thành viên ban giám đốc do chính Perez bổ nhiệm phủ nhận.

Calderon đã thực hiện một chiến dịch gần giống như cách Perez lật đổ Sanz để lật đổ Perez. Chỉ có một điều đau lòng là ông ta thực hiện nó từ bên trong, và không cần phải chờ đến một chiến dịch tranh cử để có thể cướp ghế chủ tịch. Với tư cách là một lãnh đạo Real Madrid, ông này liên tục xuất hiện trên báo chí chỉ trích cách làm của Perez, hạ uy tín ông này xuống cực điểm, đặc biệt là trong một giai đoạn Real đang bết bát trên sân cỏ: liên tục bị loại ở vòng knock-out Champions League, thua đậm trong trận El Clasico năm 2006, bị loại khỏi Cúp Nhà Vua cùng năm đó sau một thất bại 1-6 trước Zaragoza.


Perez, người đã xây dựng Galaticos và mang về biết bao vinh quang cho Real, trở thành tâm điểm của búa rìu dư luận. Ông phải từ chức khi nhiệm kỳ thứ 2 còn tới 2 năm nữa. Và chiếc ghế thuộc về Calderon. Ông này thắng sát nút trong cuộc bầu cử chủ tịch sau đó (được 8.344 phiếu, trong khi Juan Palacios được 8.098 phiếu), với uy tín chủ yếu có được sau khi "vạch trần bộ mặt" của Perez.

Ramon Calderon là kẻ thù số 1 của Fiorentino Perez. Sau khi "chủ động từ chức", vị cựu chủ tịch vẫn liên tục xuất hiện trên báo chí mỗi lần Real có sai lầm để tìm cớ chỉ trích Calderon. Ông không hề giấu mình nuôi tư thù với đương kim chủ tịch. Còn Calderon, ông này cũng mạt sát Perez bất cứ lúc nào có thể. "Tay cựu chủ tịch đó chỉ xuất hiện lúc nào CLB gặp khủng hoảng. Tôi sẽ không bao giờ cư xử như một thằng hèn như thế".
Nhưng cuối cùng cách làm của Perez lại thành công một lần nữa: sau khi Calderon hết nhiệm kỳ, ông quay trở lại ghế chủ tịch với tư cách ứng viên duy nhất. Đến lúc này, lại thấy Calderon nấp trong bóng tối và đăng đàn chửi bới mỗi lần Real Madrid gặp chuyện. Liên kết các sự kiện từ thời Sanz, Perez cho đến Calderon, có thể nói rằng văn hóa tranh cử của Real Madrid là bôi nhọ người cầm quyền đương nhiệm.

Trở lại với nhiệm kỳ thứ 2 từ mùa giải 2008/09, Perez đã chi 391 triệu euro để mua về 19 ngôi sao theo kế hoạch "Dải ngân hà 2.0". Song, đến thời điểm này, Real chỉ có thêm Cúp Nhà Vua 2010/11. Real vẫn hoàn toàn lu mờ trước Barca và chưa thể gặt hái thành công như thời "Galacticos 1.0".

Nhà chuyển nhượng ngây ngô?
Sẽ thật phi lý nếu nói rằng Fiorentino Perez ngây ngô trong chuyển nhượng sau khi đã "chơi" Barca một vố đau đến thế trong vụ Figo. Nhưng trong nhiều vụ khác, ông lại đóng vai một gã khờ.

Ngay sau khi có Figo, Perez nhắm tới Zidane nhằm xây dựng "Dải ngân hà" Real Madrid. Nhưng để có được tiền vệ người Pháp, ông ta phải vượt qua Luciano Moggi, con cáo già quỷ quyệt của bóng đá Italia. Moggi đã muốn bán Zidane lắm rồi: lúc đó, ông ta đang xúc tiến việc mua Nedved, và đã "gài" xong anh này bằng mưu cao kế hiểm. Nhưng Moggi vẫn làm mình làm mẩy, và Perez đi mua mà như đi xin xỏ. "Ông ta gõ cửa nhà tôi cả chục lần, mỗi lần tôi lại nâng giá lên vài triệu USD" - ông trùm của Juventus kể lại.

Cuối cùng, Real Madrid trả cho Juventus một cái giá không tưởng ở thời điểm đó: 76 triệu euro. Cụm từ "mua bằng mọi giá" hoàn toàn đúng trong trường hợp này. Và xin nhớ rằng trách nhiệm cao nhất của ông chủ tịch Perez ở thời điểm 1 năm sau khi lên nhậm chức là cân bằng tài chính cho Real Madrid, thứ ông thuyết phục rằng Lorenzo Sanz không thể làm.

Và tất nhiên, nhắc tới Perez không thể quên được việc ông đã tống Claude Makelele đi như thế nào. Ở Galaticos thời ấy, tiền vệ phòng ngự người Pháp nhận lương thấp nhất: Perez chỉ tôn thờ các ngôi sao tấn công, rất coi thường khả năng của một mẫu cầu thủ như anh. Makelele chán nản với sự đãi ngộ và đòi ra đi, Perez đồng ý ngay lập tức, kèm một tuyên bố nổi tiếng: "Chúng tôi sẽ không nhớ Makelele. Anh ta có kỹ thuật trung bình, không có tốc độ và khả năng đi bóng qua đối phương, 90% số đường chuyền của anh ta là chuyền ngang hoặc về sân nhà".

Sau đó, chính việc mất chốt chặn trứ danh này mà Galaticos sụp đổ. Còn Makelele, anh thành công vang dội ở Chelsea và giờ đã trở thành tên gọi chung của một vị trí chiến thuật: "Vị trí của Makelele".
(Theo bongdaplus)
Từ khóa :    Florentino Perez | Real | Figo | Makelele
Ý kiến của bạn
E-mail   Bản In |  Chia sẻ 
Họ tên (*)
Email (*)
 
Nội dung (*)
Mã bảo mật (*)
  
 
Các bài cùng chuyên mục

© Bản quyền trang tin điện tử Tapchibongda.com.vn
Tạp chí bóng đá - Sản phẩm của Công ty CP ĐT & PT Thanh Niên: Phiên bản chạy thử nghiệm
Hotline: 0979 510 779 - Email: tapchibongda.com.vn@gmail.com